/ Home

Nét Sống, Nét Chữ

Author

Tôi sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, trong vô thức, bản sắc Việt đã len lỏi trong từng nhịp thở, nên cái kiểu sống, kiểu nghĩ của tôi nó đậm chất Việt lắm. Hồi nhỏ, tôi thường ngồi quan sát, mắt nhìn mấy bảng hiệu viết tay lem luốc treo ngoài đường, hay vô tư ngồi đánh vần từng con chữ với dấu huyền, dấu sắc ngộ nghĩnh – thứ chỉ tiếng Việt mới có. Những mảnh ký ức ấy, chẳng biết từ bao giờ, đã ngấm vào tôi. Và khi tôi bắt đầu làm việc với phông chữ, cái chất Việt đó cứ tự nhiên chảy tràn vào từng nét vẽ, từng ý tưởng – không cần gượng ép. Cái nhịp sống đầy sức sống ấy – xe máy chạy loạn xạ, biển hiệu neon chớp tắt, không gian phố xá ồn ào, không chỉ là ký ức, mà còn là thứ truyền cảm hứng cho tôi mỗi khi ngồi xuống thiết kế. Tôi thích những đường nét vừa mạnh mẽ vừa uyển chuyển trong phông chữ, giống như dòng người Sài Gòn: hỗn độn nhưng vẫn có hồn, vội vã mà vẫn gần gũi.

Trong thời đại toàn cầu hóa, thiết kế đồ họa, và đặc biệt là phông chữ, đôi khi có thể trở thành một "đại dương" của sự tương đồng. Tôi từng thắc mắc điều gì khiến mình khác biệt so với một bạn trẻ cách tôi nửa vòng trái đất, khi chúng tôi cùng nghe một bản nhạc, cùng xem một bộ phim. Đôi khi tôi tự hỏi: khi gu thẩm mỹ, cách chơi cách sống cứ hòa vào nhau, làm sao để mấy thứ tôi thiết kế vừa hợp thời, vừa không bị chìm nghỉm? Tôi không muốn cứ chạy theo xu hướng rồi quên mất mình là ai. Vậy làm sao để giữ được nét riêng?

Tôi nhận ra câu trả lời không nằm ở những kỹ thuật phức tạp hay sự cách điệu cầu kỳ, nó nằm ở những “chi tiết”. Chỉ cần một chi tiết nhỏ, nhưng mang một nét văn hóa, một ý nghĩa sâu xa, một điểm neo đủ sức nặng, cũng đã đủ tạo nên sự khác biệt. Có lần làm dự án, tôi để ý chữ “Nguyễn” – họ của tôi và hàng triệu người Việt khác, càng lớn tôi càng thấy nó đặc biệt: một từ dài với hai dấu thanh xếp chồng. Với tôi, vẻ đẹp của nó nằm ở tiểu tiết – một nét móc, một độ nghiêng, hay cách dấu thanh hòa quyện cùng con chữ. Tôi nhận ra mình không cần phải gồng mình để trở nên độc đáo. Lớn lên ở Việt Nam đã tự nhiên khắc sâu vào tôi một bản sắc không thể trộn lẫn. Và với kiểu chữ cũng vậy. Thay vì chạy theo nét cách điệu phô trương, tôi chọn cách đào sâu vào câu chuyện, ý nghĩa mà tôi muốn gửi gắm qua từng con chữ.

Nhiều năm trước, khi bắt tay vào dự án cho Guta Cafe – chuỗi cà phê mang tinh thần Việt hiện đại pha lẫn chút bụi bặm phố phường. Cảm hứng đến từ một điều rất quen thuộc – chiếc ghế nhựa vỉa hè, thứ mà bất kỳ ai lớn lên ở Việt Nam đều dễ dàng nhận ra. Loại ghế hơi thấp, hay thấy ở mấy quán cóc ngoài đường, nhưng lại chứa đựng một phần văn hóa cà phê sáng. Lấy cảm hứng từ chiếc ghế nhựa quen thuộc, vậy là thiết kế nhận diện Guta ra đời. Chỉ một chi tiết nhỏ như cái ghế nhựa được đưa vào, nhưng khách hàng nhìn vào là thấy “đúng Việt” – cái cảm giác ngồi vỉa hè, nhìn xe cộ chạy qua, uống ngụm cà phê phin. Tôi chẳng cố gồng mình đâu, nó cứ tự nhiên tuôn ra từ những lần ngồi quán cóc, nghe tiếng xay cà phê xình xịch ở góc đường.

Và khi tôi nhìn lại, tôi nhận ra rằng bản sắc của mình đã được hình thành từ những khoảnh khắc giản dị trong cuộc sống – những thứ không phải cố gắng tìm kiếm, mà tự nhiên hiện hữu trong từng chi tiết, len lỏi vào từng khoảnh khắc đời thường. Bản sắc của tôi, chắc cũng vậy – mấy buổi sáng chen chúc ngoài đường, tiếng rao hàng lanh lảnh, hay cái nhịp sống hối hả mà vẫn gần gũi. Chỉ cần giữ mấy thứ nhỏ nhặt đó, là tôi đã khác rồi.


Life’s Traits, Type’s Essence

Duy Nguyễn

Born and raised in Vietnam, I have always carried the essence of my culture in my very being, unconsciously woven into each breath I take. My way of thinking, my approach to life, has always been deeply rooted in Vietnam. I remember being a child, sitting on the pavement, gazing at the smudged, handwritten signs hanging from storefronts or casually spelling out each letter with their quirky tonal marks—something unique to our Vietnamese language. Those simple, everyday moments have quietly embedded themselves into my soul. And when I began to work with typography, that very Vietnamese essence poured into each curve, each stroke, effortlessly. The vibrant pulse of the streets—the chaotic rush of motorcycles, the flickering neon signs, the bustling cityscape—was not just a memory, it became the muse that inspired me every time I sat down to design. I find beauty in the lines of typography that are both bold and fluid, much like the culture of Saigon: chaotic yet soulful, hurried yet familiar.

In an era of globalization, graphic design—and typography in particular—can often feel like an ocean of sameness. I have often wondered what sets me apart from someone living halfway across the world, when we both enjoy the same music or watch the same movies. I ask myself, if our tastes and lifestyles blend together, how can my designs remain both timely and truly distinctive? I refuse to merely follow trends and forget who I am along the process. So, how do I preserve my individual identity?

I realized the answer does not lie in complicated techniques or exaggerated ornamentation but in the details. Sometimes, it’s the smallest of details, carrying cultural significance or profound meaning, that is enough to set something apart. Once, while working on a project, I noticed the word “Nguyễn”—my last name, and that of millions of Vietnamese people. The more I studied it, the more I found it distinctive: a long word with two stacked tonal marks. To me, its beauty lay in the tiny details: a curve, a tilt, the way the diacritics blend with the letters. I realized I do not need to force myself to be unique. Growing up in Vietnam naturally ingrained a remarkable identity within me. And so it is with typography. Instead of chasing after elaborate styles, I choose to dig deeper into the story and meaning I want to convey through each letter.

Many years ago, when I began working on the branding for Guta Café, a coffee chain with a modern Vietnamese spirit and a bit of street hustle, my inspiration came from something deeply familiar: the plastic sidewalk chair. This simple, slightly low chair is commonly seen at street vendors, yet it embodies a unique part of Vietnam’s morning coffee culture. From this simple chair came the visual identity for Guta. Just that small detail was enough for people to immediately feel the “Vietnamese-ness,” the sensation of sitting on the sidewalk, watching traffic rush by, sipping traditional Vietnamese coffee. It was not something I forced, it flowed naturally from countless moments spent at these humble cafés, hearing the grinding of coffee beans at the street corner.

As I look back, I come to see that my identity was not born from grand gestures or deliberate searches but from the quiet moments of life that naturally unfold around me. My essence, perhaps, is much the same: born of the mornings crowded with life, the lively calls of street vendors, the rush of the streets that are both frantic and familiar. Just by holding on to those small, fleeting moments, I already stand apart.


Go home